[OngNiel] [The world] Ngôi làng tang thương_chương 5

Ngôi làng tang thương

==chương 05==

Dae Hyun vẫn chưa bình tĩnh lại được, liên tục la hét những câu chữ vô nghĩa, trông chẳng khác nào người điên. Cả làng phải khó khăn lắm mới trói anh ta trong phòng được. Mất một lúc sau, đến khi Dae Hyun yên lặng được một chút thì một tiếng thét khác lại vang lên, lần này là từ phía nhà của trưởng làng. Mọi người đều dễ dàng nhận ra, đó là giọng của chính trưởng làng.

Tiếp tục đọc

[OngNiel] [The world] Ngôi làng tang thương_chương 4

Ngôi làng tang thương

==chương 04==

Ánh sáng trắng lóa lên làm SeongWu hoa mắt, đến khi nhìn rõ lại được mọi thứ, anh lại thấy mình đang ngồi trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ.

Căn phòng khá lớn với rất nhiều tủ sách, nhìn qua giống như một cái thư viện nhỏ. Nội thất trong phòng hoàn toàn làm từ gỗ. Cả căn phòng mang một màu nâu trầm ấm áp, dễ chịu. Có điều, kiểu dáng đồ vật trong phòng vô cùng kỳ lạ. Tất cả đều được làm theo phong cách châu Âu cổ, cùng với những đường nét hoa văn chạm khắc tinh xảo. SeongWu nhìn xuống tay mình. Anh đang cầm một cây bút lông, kế bên còn có một cái bàn nhỏ, đặt một lọ mực đen. Anh đang viết thứ gì đó lên cuốn sách đặt trên đùi. SeongWu nhận ra quyển sách này. Nó chính là quyển sách kỳ lạ anh tìm thấy lần trước, nhưng nhìn nó có vẻ mới hơn lúc thấy trong thư viện.

Tiếp tục đọc

[AU] [OngNiel] Hàng xóm_chương 5

Hàng xóm

== chương 05 ==

SeongWu còn tưởng mình sẽ được ngủ cả một ngày nghỉ, nhưng đến đầu giờ chiều thì tiếng chuông cửa đánh thức anh dậy. Đứng trước cửa là cô Kim sống cùng khu phố, cách nhà SeongWu vài căn, trên tay còn ôm một cục bánh bao màu nâu vàng mập ú đang lúc lắc cái mông.

“A~ SeongWu, không làm phiền cậu chứ?”

Tiếp tục đọc

[OngNiel] [The world] Ngôi làng tang thương_chương 3

Ngôi làng tang thương

==chương 03==

Số người tận mắt nhìn thấy bóng trắng ở cái giếng đó ít hơn SeongWu nghĩ, chỉ có 6 người. Trong đó có cả trưởng làng, Jae Woo và Su Jin, hai người lớn tuổi và một cậu thanh niên trẻ khác. Jae Woo giới thiệu qua một chút, một trong hai người lớn tuổi là ba của anh ta, tức là em trai của trưởng làng, Kim In Sik. Người thanh niên trẻ kia là Jung Dae Hyun, bạn thân từ nhỏ của Jae Woo, còn người đàn ông lớn tuổi là ba cậu ta, Jung Chul Soo. Sau một hồi giới thiệu, hóa ra tất cả đều có quen biết với nhau.

“Mọi người bắt đầu nhìn thấy từ lúc nào?”

“Khoảng một tháng trước.” – Jung Dae Hyun nói – “Lúc đó ba tôi đi lấy nước ngoài giếng vào ban đêm thì gặp nó.”

Tiếp tục đọc